Liệu một cá nhân xuất sắc có hơn một nhóm người hoạt động hiệu quả?

Jeff Stibel, chủ tịch hội đồng quản trị kiêm CEO của tâp đoàn Dun & Bradstreet Credibility, cho rằng: “Một cá nhân xuất sắc thì tốt hơn rất nhiều so với một nhóm hoạt động hiệu quả”. Bạn có đồng ý với ý kiến này không? Bạn sẽ chọn một cá nhân xuất sắc hay một nhóm hoạt động hiệu quả? Hãy thể hiện quan điểm của bạn!

Ngày nay,một CEO, một tiền vệ, một kỹ sư hay một tác giả cũng có thể nhận số tiền lương lớn đến mức phi lý, thậm chí có thể gây ra nhiều tranh cãi. Hàng chục nhà đầu tư, các chiến lược gia và các học giả tham gia vào cuộc tranh luận về giá trị đóng góp của mỗi cá nhân so với tập thể. Bill Taylor, người đồng sáng lập, cây bút sáng giá của tạp chí Fast Company gần đây đã viết một bài báo đầy thú vị. Trong đó ông đã lập luận một cách đầy khiêu khích rằng “Những người xuất sắc đang được đánh giá quá cao”. Bài báo dùng để đáp trả ý kiến cho rằng một kỹ sư giỏi đáng giá hơn 100 kỹ sư trung bình của CEO Facebook – Mark Zuckerberg.

 

Nhiều người cho rằng: Không có một cá nhân nào có thể đáng giá với giá trị của một tập thể. Nhưng thật thú vị, chưa bao giờ có nhà lãnh đạo nào nói như vậy.

 

Theo Jeff Stibel, chủ tịch hội đồng quản trị kiêm CEO của tâp đoàn Dun & Bradstreet Credibility, “là một CEO, từng điều hành một vài công ty cổ phần, một vài công ty riêng, những công ty đang trong giai đoạn khởi nghiệp, kinh doanh quay vòng vốn, hay phá sản – trong mỗi môi trường và mỗi giai đoạn, tôi chưa bao giờ biết đến trường hợp trong đó số lượng quan trọng hơn chất lượng nhất là khi đánh giá về năng lực nhân viên. Chưa bao giờ. Rất khó tìm và tuyển dụng những cá nhân xuất sắc. Và thực sự họ đáng giá hơn nhiều so với những nhân viên bình thường.”

 

Có những người cho rằng, những cá nhân xuất sắc không chỉ đáng giá hơn những những nhóm nhân viên bình thường, thậm chí, họ còn giá trị hơn những nhóm gồm những người xuất sắc. Và đây các lý do họ đưa ra:

 

Sự thật là, tư duy của của chúng ta luôn làm việc rất tốt theo cách riêng của mỗi cá nhân, nhưng thường có xu hướng trì trệ, ỉ lại khi làm việc nhóm. Đó là lý do tại sao chúng ta thường có những người có thể tự mình đưa ra quyết định trong kinh doanh. Các nhà thiết kế bộc lộ sự sáng tạo mạnh mẽ nhất khi họ làm việc một mình, các họa sỹ hiếm khi hợp tác với nhau để tạo nên một tác phẩm và nếu có thì kết quả thường không được như ý. Luôn có những ngoại lệ cho mọi quy luật, nhưng nói chung thì quy luật này luôn đúng.

 

Rõ ràng những quan điểm về lợi ích của các cá nhân luôn không được thừa nhận rộng rãi – trong rất nhiều trường hợp. Nó đi ngược lại khuynh hướng tới sự bình đắng. Nhưng đối với bất cứ ai quan tâm đến việc đưa ra một quyết định tốt hơn về nhóm của họ, thì điều đó đáng dành thời gian để hiểu tính khóa học đằng sau sự xuất sắc của các cá nhân.

 

Trong nhiều trường hợp, những người đề cao chủ nghĩa cá nhân thường theo một quy tắc ngược so với những tiêu chuẩn chung của xã hội. Hãy xem xét hai quy luật cơ bản của kết nối xã hội: cả quy luật Metcalfe và quy luật Reed đều cho rằng khi kết nối của con người tăng lên, giá trị của kết nối xã hội sẽ phát triển đáng kể. (Trong quy luật Metcalfe, giá trị của kết nối xã hội tỷ lệ với bình phương của số lượng người trong kết nối. Trong khi luật Reed cũng chứng minh rằng giá trị của bất cứ cá nhân nào trong một kết nối xã hội phát triển theo cấp số nhân với mỗi thành viên). Nhưng với những người đề cao chủ nghĩa cá nhân, điều ngược lại được coi là đúng: Giá trị đóng góp của mỗi người không tương xứng với khả năng và trách nhiệm của họ khi cùng hợp tác thực hiện một dự án, một ý kiến hay một sự sáng tạo.

 

Điều này được chứng mình là đúng trên tất cả các lĩnh vực chứ không chỉ ở một phần công việc riêng biệt nào. Để chắc chắn, luôn có một giá trị rõ ràng trong việc có một nhân viên tiếp thị làm việc với một lập trình viên trong một dự án hoặc một nhà sinh học làm việc với một nhà hóa học trong một đề tài nào đó. Xây dựng một đội ngũ làm việc là một điều có sức tác động to lớn. Nhưng khi một hoạt động được diễn ra hợp lý bởi một cá nhân có đầy đủ kỹ năng, thì việc thực hiện hoạt động này với một nhóm cần phải tránh.

 

Khái niệm giảm gia tăng giá trị cơ bản là một “chức năng quyền lực” hoặc, về mặt kỹ thuật, một “tỷ lệ bất biến” – yếu tố ảnh hưởng lớn nhất lại đến từ tỷ lệ nhỏ nhất của lượng nhân viên. Có rất nhiều ví dụ về các chức năng định dạng lũy thừa, bao gồm luật Steven, luật Keplar, luật Zipf, và nguyên tắc Pareto (hay nguyên tắc 80/20). Và luật dạng lũy thừa giải thích rất nhiều sự kiện trong tự nhiên (như động đất), tài chính (phân chia lợi tức), ngôn ngữ (độ thường xuyên của từ),  và thậm chí là thương mại điện tử (ví dụ như doanh thu bán sách của Amazon). Hầu như tất cả các hệ thống phức tạp đều theo luật lũy thừa trong chính hệ thống đó.

 

Đây là cách các chức năng dạng lũy thừa liên quan đến não. Theo mô tả trong cuốn sách “Kết nối tới suy nghĩ”, bộ não là một mạng lưới tế bào thần kinh phức tạp. Có khoảng 100 tỷ tế bào nơ ron thần kinh kết nối với nhau trong não và chúng hoạt động theo một quy tắc chung của toàn mạng – giá trị của một tế bào thần kinh theo cấp số nhân có giá trị hơn cả một mạng thần kinh tổng thể phát triển. Nhưng khi bộ não hoạt động với cường độ cao, nó khôi phục lại luật dạng lũy thừa để cố định hoạt động với hình thức ru ngủ. Tên gọi chính thức của dãy này là “thác tế bào thần kinh”, những gai có liên quan sẽ kết nối để truyền tải kiến thức và lưu trữ, chức năng giao tiếp, và chức năng tính toán – nói một cách ngắn gọn thì đó gọi là trí thông minh.

 

Điều này cũng đúng khi nói đến chính con người chúng ta. Trí thông minh của chúng ta vô cùng phức tạp và kết quả là, một cá nhân xuất sắc có thể vượt qua giá trị của rất nhiều cá nhân bình thường. Đó là lý do tại sao điều đó sẽ thật ngớ ngẩn nếu như đặt câu hỏi kiểu như là “Có bao nhiêu người thất bại khi cùng đấu với kỳ thủ Kasparov trong một trận đấu cờ vua?

 

Những người bình thường có thể phá hủy giá trị hay đóng góp của một cá nhân xuất sắc. Dù Kasparov có xuất sắc thế nào trên bàn cờ thì ông cũng không thể chơi hay gấp đôi với một đối thủ bình thường như là khi chơi một đối một với Bobby Fisher (một đại kiện tướng cờ vua nổi tiếng trong lịch sử). Hay có thể lấy bức tượng David của danh họa Michelangelo là một ví dụ tiêu biểu. Một họa sĩ thứ hai nào đó điêu khắc bức tượng David có thể gây ra sự phá hủy nghiêm trọng đối với tác phẩm điêu khắc, thậm chí dù cho người họa sỹ đó có là Picasso. Với mỗi thành công của một nét chạm từ những nghệ sĩ khác, giá trị của bức tượng David, vẻ đẹp và toàn bộ sức ảnh hưởng của bức tượng có thể bị suy giảm.

 

Những nhà lãnh đạo cần đưa ra những quyết định cứng rắn trong mọi vấn đề. Quyết định dễ dàng: tìm những cá nhân xuất sắc và trao quyền cho họ làm những điều tuyệt vời.

Vân Hương (lược dịch)

Kết Nối Với Internship.edu.vn

Đăng ký cập nhật tin thực tập, sự kiện ngày hội việc làm, hội thảo kỹ năng

Name *

Email *

Interested groups *
Tin sự kiện tuyển dụng - Hội thảo kỹ năng

Share This