Mùng 3 Tết Thầy

Chẳng biết tự bao giờ, có lẽ đã từ xa xưa, trong tiếng nói của chúng ta có cụm từ “Tết thầy”. Tết thầy, nghĩa là chúc tết (lời chúc tụng và quà tặng) thầy dạy mình. Tiếng Việt có cách diễn đạt cũng thật độc đáo, tất cả gói trọn trong hai từ rút gọn lại “Tết thầy”.

“Mồng một nhà cha”, tức là ngày mồng một Tết – ngày đầu tiên của một năm mới, một mùa xuân mới – thì ở nhà cha lo thắp nén tâm nhang trên ban thờ gia tiên, tưởng nhớ các bậc tiên liệt của gia tộc. Và cùng với đó, thưa câu chúc tụng sức khỏe và mọi sự an lành tới ông bà, cha mẹ, người mang nặng đẻ đau, sinh thành ra mình. Việc phải làm ý nghĩa nhất của ngày mồng một Tết là thế.

“Mồng hai nhà mẹ” cũng giống như ngày mồng một thôi, nhưng diễn ra ở bên nhà ngoại. Có cha (có bên nội) phải có mẹ (có bên ngoại) thì mới có cuộc đời mình, đó là cái lẽ tất yếu của tự nhiên.

Câu “Mồng ba tết thầy” ở đây có nghĩa là, ngày mồng ba, muốn làm gì thì làm, song, việc trước tiên là phải đến chúc tết thầy giáo, cô giáo. Thật ra, phong tục “Tết thầy” chẳng có một quy định thành văn nào. Ðó không phải thứ “luật” bắt buộc. Nhưng lại là một phong tục đầy tính nhân văn trong đời sống người Việt.

Còn nhớ lần đầu tiên khi tôi được mẹ đưa đi “Tết thầy”, khi ấy tôi mới học tiểu học. Chiều mùng ba Tết mẹ mặc cho tôi bộ quần áo mới, rồi tự tay dẫn đến tận nhà thầy học của tôi… Còn lễ vật mà mẹ tôi mang theo để dâng kính thầy thì chẳng có gì là cao sang hay giá trị về vật chất là mấy cả. Lễ thầy thuở ấy hoàn toàn vô tư, trong trẻo lắm.

Sau này, khi tôi đã lớn lên đến bậc trung học rồi, thì ngày mùng ba Tết, tự chúng tôi từng nhóm học trò hợp tâm tính, rủ nhau đến “Tết Thầy”. Không phải đứa nào cũng có lễ vật mang đến “Tết thầy” và những lễ vật cũng thật trong trẻo hồn nhiên, chúng tôi đem đến nhà thầy trong ngày mùng ba tết ấy. Nhưng hình như, theo với sự tích tụ của thời gian và năm tháng, cảm xúc thiêng liêng, lòng tôn kính, sự trang nghiêm trong tâm khảm đối với sự học – thông qua đại diện là người thầy – đã góp phần giúp cho chúng tôi thành những công dân tốt.

Còn giờ đây, khi đã có nghề nghiệp ổn định, năm nào cũng vậy cứ đến mùng ba tết, chúng tôi tập trung đi chúc tết cô giáo chủ nhiệm cuối cấp phổ thông trung học. Không hiểu vì sao chỉ chúc mỗi cô thôi. Không phải vì cô dễ dãi hơn những cô giáo khác, hay cô khắc khe hơn mà có lẽ bởi vì cô chủ nhiệm cuối cấp, là cấp học quan trọng, nên cô hướng dẫn chúng tôi cách chuẩn bị hành trang vào đời. Cô định hướng cho mỗi đứa lựa chọn cho mình một hướng vào đời phù hợp với khả năng….Nên giờ đây, mỗi đứa cũng đã thành đạt, có sự nghiệp ổn định, trong thâm tâm lại cảm thấy quí cô hơn, cảm ơn cô đã là “con đò” vững chắc đưa mỗi đứa học trò nhỏ vào tương lai tươi sáng. Mùng ba tết đến nhà cô, năm nào cũng vậy, lũ học trò cứ tự phục vụ bánh kẹo rồi ngồi quây quần tâm sự, nghe cô hỏi chuyện và thông báo cho cô về công việc, gia đình năm qua cũng như những dự định sắp tới…

Mùng ba tết thầy trôi qua trong bầu không khí đầm ấm tình thầy trò như vậy. Nó đã trở thành nét đẹp truyền thống không thay đổi trong tâm thức của chúng tôi, những đứa học trò năm xưa. Dù ngày nay, xã hội có phát triển đến mấy, có những người mải vui bạn bè, gia đình, ham công danh phú quí mà quên bóng thầy cô giáo cũ, đó cũng là một điều đáng buồn, nhưng tết vẫn là dịp để mỗi trái tim hoà cùng nhịp đập với mỗi người nhắc lại một nét đẹp xưa: phong tục “Tết thầy”. Đó là niềm vui không của riêng ai.

Nguồn SVCVN

Kết Nối Với Internship.edu.vn

Đăng ký cập nhật tin thực tập, sự kiện ngày hội việc làm, hội thảo kỹ năng

Name *

Email *

Interested groups *
Tin sự kiện tuyển dụng - Hội thảo kỹ năng

Share This